- Bí thư Trịnh, bọn Diệp Trạch Đào đã đi ra khỏi chỗ đó rồi, đang đi đến Điền gia.
Thư ký của Trịnh Thành Trung rất có trách nhiệm, lập tức điện thoại báo cáo về động tĩnh của mấy người Diệp Trạch Đào.
Nhận được điện thoại, trong lòng Trịnh Thành Trung cũng rất tò mò, không biết lần này Diệp Trạch Đào đi gặp Hoa Uy có thu được kết quả gì không, nhìn sang con gái lại thầm nghĩ trong lòng, không quản nữa, dù sao con gái cũng vui rồi, nó cũng đã chịu nhiều ấm ức, thôi để cho nó sung sướng một chút vậy, hơn nữa có một chàng rể như Diệp Trạch Đào còn mạnh hơn mấy thằng không ra người kia. Cũng có thể âm thầm thiết kế chút ít, có được một hậu thuẫn như nhà họ Trịnh cũng khó nói, càng nghĩ càng cảm thấy việc này là có thể chấp nhận được.
Thời gian này Trịnh Thành Trung đã thay đổi tâm tính, từ khi biết được Hoa Uy chịu gặp Diệp Trạch Đào thì trong lòng ông ta vẫn nghĩ mãi về một việc, nếu như có được sự trợ giúp của nhiều nơi thì cũng có thể nói Diệp Trạch Đào sẽ còn đi được xa hơn nữa.
Trịnh gia tuy không hề có người nối nghiệp, nếu như con gái có được một đứa con với Diệp Trạch Đào, thì đứa trẻ này chắc chắn sẽ mang họ Trịnh, ông ta không phải là có được một người nối nghiệp sao?
Đời mình là thế hệ thứ nhất, lại thêm Diệp Trạch Đào nếu như sau khi phát triển là thế hệ thứ hai. Diệp Trạch Đào còn trẻ, thời gian cũng còn dài, cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780474/chuong-456.html