Tuy nói là mời tạm một bữa, nhưng nơi thư kí đặt vẫn rất tốt, đều là những chỗ ăn uống rất hợp khẩu vị. Trên đường đi mọi người đều nói chuyện phiếm, nhưng không trao đổi quá nhiều về chuyện cá nhân, Phương Mai Anh và Hô Diên Ngạo Bác chỉ nói về những chuyện vui hồi còn đi học.
Khi Diệp Trạch Đào đi cùng mọi người tới, nhìn thấy rất nhiều nhân viên cơ quan ăn cơm ở đó, tất nhiên, cán bộ lãnh đạo vẫn chiếm đa số.
Tới tiệm cơm, khi thấy thư khí đi sắp đặt, Diệp Trạch Đào cũng vội cùng thư kí đi ra ngoài.
Trông thấy Diệp Trạch Đào muốn giúp, thư kí của Hô Diên Ngạo Bác bèn cười nói:
- Chủ tịch huyện Diệp, cậu vào cùng mọi người đi, không có việc gì to tát đâu, tôi thu xếp xong cả rồi.
- Thật là phiền cho anh quá!
Diệp Trạch Đào chân thành nói.
Nhìn thấy thái độ của Diệp Trạch Đào, anh thư kí vốn muốn tạo mối quan hệ tốt với Diệp Trạch Đào, giờ tỏ ra rất vui, mỉm cười nói:
- Tôi là Phó Cận Lâm, đây là danh thiếp của tôi, sau này liên lạc nhiều nhé.
Diệp Trạch Đào liền đưa hai tay ra nhận, sau đó hắn cũng dùng hai tay đưa lại danh thiếp của mình rồi nói:
- Sau này còn phải nhờ anh Phó chiếu cố nhiều hơn.
Phó Cận Lâm cũng đưa hai tay ra nhận rồi nói:
- Cậu em à, sau này có việc gì cứ nói, anh em với nhau đừng khách khí.
Qua lại mấy câu, hai người đã tỏ ra thân thiết hơn nhiều.
Hai người cười cười nói nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780411/chuong-393.html