Từ Thành ủy đi ra, tâm trạng của Diệp Trạch Đào rất tốt, lần này nhân cơ hội lên báo cáo công tác với Sở Tuyên liền cố tình nói luôn chuyện Tôn Lâm đến. Lúc đó tuy Sở Tuyên không có biểu hiện gì nhiều, Diệp Trạch Đào vẫn quan sát thấy trong ánh mắt của ông ta có đôi chút gì đó đặc biệt.
Cũng không ngồi ô tô, Diệp Trạch Đào định bụng vào một tiệm nhỏ ăn tạm bát mỳ cho đỡ đói.
Khi đi bộ trên phố, Diệp Trạch Đào cũng đang nghĩ đến tình hình lúc gặp Sở Tuyên.
Diệp Trạch Đào cảm nhận được rằng, Sở Tuyên vẫn rất yêu quý hắn, nghĩ đến những lời nói của Điền Lâm Hỷ về tình hình của Sở Tuyên, Diệp Trạch Đào biết, chỉ cần hắn cố gắng trong công việc, Sở Tuyên tất nhiên sẽ che chở cho.
Con người Sở Tuyên thật kiệm lời, lúc bình thường biểu hiện của ông ta cũng rất trầm lặng, nhưng Diệp Trạch Đào đã nhìn ra được, Sở Tuyên thật sự muốn làm nên một số thành tích. Đối với những người tài, Sở Tuyên rất ủng hộ, gần đây sự phát triển của huyện Thảo Hải là việc mà Sở Tuyên quan tâm đến nhất. Trong quá trình báo cáo, Sở Tuyên nêu ra rất nhiều câu hỏi, sau khi nghe hắn giải thích, Sở Tuyên rất lấy làm vui mừng.
Bây giờ thành phố Hắc Lan có Phương Thuận Chương, Ninh Quân, Lư Cảnh Bưu, Trương Văn Tường là những người của Điền Hệ, lại còn có thêm cả đồng minh Chiêm Tắc Mạc nữa. Hậu đài của hắn cũng lớn mạnh đấy chứ, bây giờ thái độ của Sở Tuyên đối với hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780388/chuong-370.html