Sự việc cũng chỉ công bằng được như vậy, Diệp Trạch Đào lại có chút tiếc nuối. Hắn vốn định mượn chuyện này để gây sự xong không ngờ Lan Văn lại không rơi vào tròng. Con người này đúng là nhân vật đã thành tinh rồi!
Cũng vài lần cố ý kiếm chuyện làm ông ta mất mặt, xong đều bị Lan Văn chặn lại bằng điệu cười tủm tỉm. Diệp Trạch Đào mới phát hiện ra rằng, trong chốn quan trường không phải ai cũng có tính khí nóng nảy như Tôn Cương, rất nhiều người lại không dễ đẩy đi như vậy.
Liếc nhìn Lan Văn, Diệp Trạch Đào thoáng chần chừ, hay là mình sẽ không nhằm vào ông ta nữa. Cái lão già này tinh quái như vậy, xem ra cũng chẳng moi được chuyện gì của Tạ Dật từ chỗ lão ta được.
Diệp Trạch Đào cũng học được một số nội dung về lĩnh vực chính trị trên thành phố từ chuyện này. Trước đây Diệp Trạch Đào chẳng biết giả vờ như thế nào, bây giờ hắn đã có sự trải nghiệm thực sự về nó. Trong chốn quan trường phức tạp, xem ra người có năng lực khéo ứng biến thì chỉ có cái lão Lan Văn này là giỏi nhất. Thảo nào lão này có rất nhiều vấn đề thế mà vẫn sống ung dung được.
- Tiểu Lỗ, mọi người ở đây đều là người cùng ngành với cô, cô ở lại ăn cơm cùng với mọi người, tôi phải về trước đây.
Diệp Trạch Đào làm xong việc của mình rồi cũng muốn ra về.
Ngụy Vĩ nói:
- Chủ tịch Diệp, khó khăn lắm mới gặp được anh, anh ở lại uống vài chén rượu với mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780382/chuong-364.html