- Đi thôi, chúng ta tới gặp lão Lan một lát.
Diệp Trạch Đào nói với Lỗ Nghệ Hương sau khi cúp máy.
Lần đầu tiên nghe thấy có người gọi đường đường chính chính một Phó giám đốc Sở là lão già, Lỗ Nghệ Hương không khỏi buồn cười.
Nhìn Lỗ Nghệ Hương trên mặt còn ướt nước mắt, Diệp Trạch Đào nói:
- Sửa sang khuôn mặt đi nhé, người khác thấy lại nghĩ anh vừa bắt nạt em đấy!
Nghe vậy, Lỗ Nghệ Hương lấy bộ trang điểm trong ra, mau chóng trang điểm tại chỗ.
Nhìn bộ dạng vội vã đó của Lỗ Nghệ Hương, Diệp Trạch Đào lại thấy vui.
Thật ra không cần trang điểm Lỗ Nghệ Hương cũng là một người đẹp rồi, chỉ là lấp đi vài dòng nước mắt kia mà thôi.
Soi gương một hồi, Lỗ Nghệ Hương ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Trạch Đào, có chút e thẹn hỏi:
- Anh Diệp, thấy thế nào?
- Được!
Diệp Trạch Đào trả lời.
Lỗ Nghệ Hương dường như đong đưa ánh mắt quyến rũ, nhỏ nhẹ nói:
- Mới chỉ là được ạ!
Diệp Trạch Đào không để ý tới việc này, trong lúc Lỗ Nghệ Hương trang điểm, Diệp Trạch Đào nghĩ một hồi về việc nhằm vào Lan Thư Văn lần này, giờ thành ra đối đầu với cánh họ Tạ. Việc nhằm vào là điều chắc chắn, tự mình không ra tay, người cánh họ Tạ cũng chẳng để mình yên, cho nên mượn cớ Lan Thư Văn là người cánh Tạ, lần này đối phó Lan Thư Văn một chút, sau khi làm rối beng lên, thì một vài người của Dương Hiên ắt sẽ tiếp tay.
Diệp Trạch Đào tin rằng Dương Hiên chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780380/chuong-362.html