Ánh mắt nhìn vào Diệp Trạch Đào và Khương Chính Quyền, tai ông ta vẫn đang nghe Diệp Trạch Đào báo cáo bản quy hoạch huyện Thảo Hải. Trong lòng Sở Tuyên thầm thán phục, cái tên Diệp Trạch Đào này quả nhiên là người có thể gây sức ép!
Ngẫm nghĩ lại quá trình phát triển của Diệp Trạch Đào. Từ hai bàn tay trắng, hắn đã đưa cái xã Xuân Trúc giống như một con gà không biết đẻ trứng phát triển như vũ bão trong khoảng thời gian rất ngắn. Điều này đã chứng tỏ được năng lực của hắn rồi. Bây giờ lại có mục tiêu mới là phát triển huyện Thảo Hải này. Rất quả quyết, cũng chỉ có người như hắn mới không coi cái huyện Thảo Hải này là huyện nghèo!
Huyện Thảo Hải trong bản quy hoạch của Diệp Trạch Đào đã không còn giống như trước đây nữa. Nếu cứ dựa theo phương thức phát triển của bọn họ thì không lâu nữa, huyện Thảo Hải sẽ trở thành miền đất nóng cho đầu tư và là động cơ kinh tế cho cả thành phố này!
Đây là kết luận của Sở Tuyên.
Nghĩ đến huyện Thảo Hải, nếu như phát triển được thì đây là sự cống hiến rất lớn cho cả thành phố. Sở Tuyên đã không chỉ yêu quý Diệp Trạch Đào mà còn là sự nể trọng. Có sự tồn tại của Diệp Trạch Đào thì coi như là sự trợ lực quá lớn đối với mình.
Nếu như nói trước đây Sở Tuyên hơi có thành kiến với Diệp Trạch Đào, cứ cho rằng hắn hoàn toàn phát triển được là nhờ vào phụ nữ. Thông qua tìm hiểu về Diệp Trạch Đào, Sở Tuyên sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780377/chuong-359.html