Thấy ánh mắt của mọi người nhìn về phía mình, Lưu Đống Lưu đột nhiên thấy nhột nhạt.
Hoàng Hân vẫn chưa hiểu liền nhìn Lưu Đống Vũ giục :
- Nói mau đi, sao lại như thế này?
Nhìn thoáng qua Lưu Đống Lưu, Lưu Đống Vũ thở dài :
- Anh cả à, em nói rồi, gả Mộng Y cho Diệp Trạch Đào họ Lưu chúng ta cũng không phải chịu thiệt đâu.
- Không phải lần này gọi hắn tới là để bàn việc này sao?
Hoàng Hân nói.
Hừ một tiếng, Lưu Đống Lưu chán nản khi thấy bà xã mình đến giờ vẫn chưa biết gì.
Lưu Vũ Lộ nói :
- Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, tôi thấy rất lo lắng phía lão Điền.
Căn phòng trở nên im lặng, đây mới là việc vô cùng quan trọng.
Khi mọi người còn đang ở trong phòng bàn chuyện gấp thì ngoài cửa sổ ánh mặt trời đã rọi vào, một ngày mới lại bắt đầu.
Diệp Trạch Đào đang ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Nhìn thấy điện thoại, không ngờ lại là lão Điền gọi tới.
- Thầy, gọi cho em sớm vậy?
Diệp Trạch Đào trả lời.
- Tên tiểu tử này, hôm qua lại đi đâu làm loạn cả đêm hả?
- Vâng, em vừa mới ngủ được một chút.
- Qua bên ta một lát, ta ở chỗ hẹn cũ. Bên ngoài cổng nhà họ Lưu có xe chờ cậu sẵn rồi.
Diệp Trạch Đào đáp :
- Vâng, em đến ngay đây!
Dù sao thì hắn cũng chẳng can thiệp được vào việc của nhà họ Lưu, Diệp Trạch Đào thấy qua bên lão Điền có lẽ sẽ thoải mái hơn một chút.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780360/chuong-342.html