Tôn Tường Quân không dặn dò câu gì đã đi rồi, các vị lãnh đạo của tỉnh và thành phố đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong mấy ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện khiến cho mọi người cứ như đang nằm mơ. Nhiều người cảm giác từ trong những chuyện này mà thấy mình trưởng thành lên rất nhiều.
Dương Hiên cũng không biết cho gọi Hứa Phu Kiệt và Sở Tuyên đi nói chuyện gì mà khiến cho mặt mũi hai người đều âm u lạnh lẽo.
Sau khi bước ra, Hứa Phu Kiệt nhìn thấy Diệp Trạch Đào đứng đó, liền nói:
- Trạch Đào, ngày mai Bí thư Dương đến xã Xuân Trúc, cậu tháp tùng ông ấy nhé.
Khi nói những câu đó, ông ta không hề liếc mắt đến Quách Xán một lần nào.
Quách Xán đứng ở đó cảm thấy đau khổ vô cùng tận. Gã biết Bí thư Hứa lần này đã tỏ thái độ đối với gã rồi.
Lại nhìn về phía Dương Hiên, thấy Dương Hiên không muốn đem sức chú ý lên Quách Xán, ánh mắt chỉ quét qua người gã mà thôi.
Trong thời điểm then chốt trước mắt, Diệp Trạch Đào lại được chỉ định tháp tùng Bí thư Tỉnh ủy, chuyện này là một chuyện đại sự đối với tất cả mọi người, bọn họ đều nhìn về phía Diệp Trạch Đào.
Sở Công an tỉnh đã chứng minh được cái chết của Tôn Cương và Diệp Trạch Đào không hề có liên quan gì cả. Điều này cũng khiến cho Diệp Trạch Đào cảm thấy nhẹ nhõm.
Bí thư Tỉnh ủy Dương kỳ thực không phải là người ưa sự phô trương, nên không muốn các vị lãnh đạo đi theo tháp tùng. Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780323/chuong-305.html