Diệp Trạch Đào trở về trường Đảng liền nhanh chóng khẩn trương tập trung học tập. Mọi người khác đến đây là giao bằng kết hữu nhưng Diệp Trạch Đào lại cảm thấy đó là một cơ hội hiếm có để được tiếp xúc với biển tri thức mà từ trước đến nay hắn chưa từng biết. Những nội dung giảng giải của các thầy cô đều rất sâu sắc, rất có ý nghĩa chỉ đạo. Thông qua việc học tập, hắn cảm thấy tầm mắt mình như được mở rộng ra.
Đương nhiên các bạn học cùng lớp vẫn hòa nhập với mọi người.
Hàng ngày hắn đều nhận được vài cuộc điện thoại đến báo cáo tình hình của huyện Thảo Hải, hắn cũng biết rằng khí thế của Tôn Cương giờ càng ngày càng kiêu ngạo, đang ra sức lôi kéo một số người của huyện Thảo Hải.
Chỉ có lúc như thế này mới có thể kiểm nghiệm được lòng trung thành của những thuộc hạ. Từ khi mình biểu hiện có thế lực thì cũng có không ít người chạy đến đầu quân cho mình. Nhưng người đến thì nhiều, nhưng cũng đủ hạng người. Bây giờ cứ để cho Tôn Cương ngạo nghễ một chút, sẽ tốt hơn để nhận biết được ai sẽ đi theo ai.
Diệp Trạch Đào tin rằng, nếu như là những người thật tâm đi theo mình thì cho dù có chuyện kinh thiên động địa xảy ra thì bọn họ cũng sẽ không thay đổi bản tính căn bản của mình, chỉ có những kẻ thích ăn hai mang thì mới phản bội lại mình mà thôi.
Có lúc gặp chuyện không hay có khi lại trở thành chuyện hay, ngược lại nó còn khiến cho đội quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780312/chuong-294.html