Một bộ phận lãnh đạo thở dài trong lòng.Thật đáng tiếc cho tên Tôn Cương, gia thế tốt như vậy mà lại là một kẻ hoàn toàn chẳng có chút kiên nhẫn nào hết. Mới bị chọc tức một chút đã nổi khùng lên rồi, như thế thì làm sao có thể tồn tại được ở huyện Thảo Hải chứ!
Trước kia còn nghĩ là Tôn Cương rất mạnh, bây giờ những người này lập tức thay đổi suy nghĩ. Với tính cách của Tôn Cương như vậy thì làm sao có thể tiến xa được.
Con cháu gia đình có gia thế đến huyện tham gia vào quan trường bị làm cho thân bại danh liệt đầy rẫy. Những người đáng ra suy nghĩ rằng sẽ nhờ cậy vào thế lực hùng mạnh của cha Tôn Cương bây giờ lại thay đổi, đi theo một người như hắn ta thì làm sao mà vươn ra được.
Đúng là nếu bây giờ đi theo Tôn Cương thì có thể trục lợi được một chút, nhưng sau này thì sẽ ra sao? Việc quan chức không phải là chuyện ngày một ngày hai, ngộ nhỡ Tôn Cương xảy ra việc gì thì những người đi theo hắn ta sẽ có kết cục như thế nào? Điều này quả thật khiến mọi người phải suy nghĩ cẩn thận rồi.
Ai cũng muốn phát triển, nhưng chẳng ai hi vọng mình đi lên một con đường nhìn thì có vẻ hào nhoáng thực chất lại chứa đựng quá nhiều nguy hiểm cả.
Chuyện ngày hôm nay một lần nữa nhắc nhở mọi người rằng kinh nghiệm của Tôn Cương quá ít ỏi, đi theo hắn ta là một việc hết sức nguy hiểm.
Thật ra thì Tôn Cương cũng không phải là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780285/chuong-267.html