-Lâm Hỷ, người học trò này của anh cũng không tồi!
Hoa Uy lúc này mới nói với Điền Lâm Hỷ.
Nghe được những lời này của Hoa Uy, tâm trạng lơ lửng của Điền Lâm Hỷ cũng coi như thoải mái một chút. Câu này cũng có ý xác nhận Diệp Trạch Đào là học trò của ông ta vậy. Có một người sư bá như Hoa Uy, con đường đi của Diệp Trạch Đào hẳn là sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Phó Thủ Hách mỉm cười nhìn Diệp Trạch Đào nói:
- Đồng chí tiểu Diệp! Cậu có thể trong một khoảng thời gian ngắn như thế có thể làm cho một nơi khó khăn có được diện mạo mới như vậy, rất khó đạt được. Con đường thoát nghèo của người dân xã Xuân Trúc vừa bắt đầu, những việc cần làm còn rất nhiều, nhất định phải làm tốt công tác vì dân phục vụ, công tác phải thật thà, lúc nào có cơ hội tôi cũng phải đi xem xem.
-Thủ trưởng yên tâm, tôi nhất định làm tốt công tác theo sự chỉ thị của ngài.
Diệp Trạch Đào vội tỏ thái độ.
Hoa Uy nói:
- Chỉ cần là việc làm vì quần chúng, lãnh đạo sẽ hoàn toàn ủng hộ. Trong chuyện này, ai cũng không có đủ khả năng phá hoại được.
Ông ta dù sao cũng là một người quân nhân, lời nói vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ.
Hai người cũng rất ăn ý, ở trong phòng không ngừng hỏi han Diệp Trạch Đào tình hình công tác ở khu công nghiệp xã Xuân Trúc.
Diệp Trạch Đào vô cùng nghiêm túc trả lời những câu hỏi của hai vị tiền bối.
Diệp Trạch Đào đã quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780265/chuong-247.html