- Đi đến nhà Lưu gia rồi à?
Điền Lâm Hỉ nhìn Diệp Trạch Đào hỏi.
Trong sân, Điền Lâm Hỉ rất thong thả ngồi trên xích đu, điệu bộ như một quý ông.
- Đi rồi.
Diệp Trạch Đào uống một ngụm trà đáp.
Được Điền Lâm Hỉ gọi đến đây, Diệp Trạch Đào cũng hiểu ra, Tôn Cương nếu đã muốn đấu, thì ta sẽ đấu với gã một phen, không có gì là quá ghê gớm, trông hắn cũng không có biểu hiện gì là buồn bực.
Mắt nhìn lướt qua cả người Diệp Trạch Đào một hồi, Điền Lâm Hỉ mỉm cười nói:
- Không tồi, vẫn khá ổn!
Lần này Diệp Trạch Đào đến Bắc Kinh, Điền Lâm Hỉ vẫn đang lo lắng cho hắn, ông biết rất rõ người của Lưu gia đã thay đổi thái độ.
Diệp Trạch Đào không tin Điền Lâm Hỉ không biết thái độ của Lưu gia, cũng không nói thêm gì về Lưu gia, chỉ nói:
- Tôi định về xã Xuân Trúc, công việc ở nơi đó khá nhiều.
- Thật ra, người trong nhà họ Lưu cũng có điểm khác nhau, cha mẹ của Mộng Y phải chèo chống cả một gia tộc lớn như vậy cũng không phải dễ!
- Tôi hiểu!
Lại qua một khoảng lặng
- Gặp Tôn Cương rồi, cảm giác thế nào?
Ông Điền đột nhiên hỏi.
Nhắc đến người này, Diệp Trạch Đào cũng có chút cả giận nói:
- Có quyền có thế thì làm như giỏi lắm vậy, còn định đến Thảo Hải làm Bí thư Huyện ủy đàn áp tôi, ai sợ ai chứ!
Nói đến câu này, Diệp Trạch Đào như đã không xem mình là Chủ tịch xã nữa, tính nóng nảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780262/chuong-244.html