Tuy đã biết tình hình của Tiền Trung Lập nhưng Diệp Trạch Đào cũng không tỏ vẻ gì bất thường cả. Dù sao thì gã cũng chẳng nhởn nhơ được bao lâu nữa, tránh gây ra những điều không cần thiết vẫn hơn. Diệp Trạch Đào cười cười bước vào.
Nhìn thấy Diệp Trạch Đào đi vào, Tiền Trung Lập vội đứng dậy tiến ra đón, thân mật bắt tay Diệp Trạch Đào nói :
- Trạch Đào, bận rộn thật đấy!
- Chẳng còn cách nào khác, gần đây nhiều việc quá!
- Hai người nói chuyện tự nhiên.
Ôn Phương mỉm cười thoáng nhìn Diệp Trạch Đào rồi đi ra ngoài.
Ôn Phương biết mối quan hệ của Diệp Trạch Đào và Tiền Trung Lập khá thân thiết, còn tưởng là Tiền Trung Lập đến đây là có điều gì bí mật muốn nói với Diệp Trạch Đào.
Hơn nữa Ôn Phương cứ có cảm giác ánh mắt Tiền Trung Lập không ngừng quét lên thân thể mình nên trong lòng cũng không thấy thoải mái, muốn tìm cơ hội đi ra ngoài càng sớm càng tốt.
Tiền Trung Lập nhìn thoáng qua Ôn Phương nói :
- Cô cứ bận việc của mình đi, tôi ngồi nói chuyện với Trạch Đào một chút.
Gã thân là Phó chủ tịch huyện, cũng chẳng đời nào coi Ôn Phương ra gì, bây giờ Ôn Phương chẳng có ai để dựa dẫm, nếu không phải vì sợ Ôn Phương có thể sẽ nhờ cậy Diệp Trạch Đào thì Tiền Trung Lập đã tìm cách để cô ta trở thành người đàn bà của gã rồi.
Nhìn theo bóng lưng Ôn Phương một hồi, Tiền Trung Lập mới lưu luyến cụp mắt xuống.
Sau này hạ được Diệp Trạch Đào rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780258/chuong-240.html