Diệp Trạch Đào vừa mới về đến kí túc xá xã Xuân Trúc, còn chưa kịp rửa mặt thì Ôn Phương gọi điến đến.
- Trạch Đào, anh về rồi à?
- Vừa mới về kí túc xá.
- Em đến ngay nhé!
Cô ta nói xong liền gác máy ngay.
Diệp Trạch Đào khẽ lắc đầu, cái cô Ôn Phương này thật là nóng vội!
Diệp Trạch Đào rất hiểu tâm trạng của Ôn Phương, mất đi một chỗ dựa vững chắc như Thôi Vĩnh Chí là một tai nạn đối với cô ta, bây giờ không biết cô ta sẽ sốt ruột như thế nào đây.
Ôn Phương chắc cũng muốn tìm hiểu một chút tình hình hắn vào thành phố.
Đổ một ít nước nóng mà các học sinh nữ đã đun sẵn từ trước pha thêm một ít nước lạnh vào chậu, Diệp Trạch Đào rửa mặt ngay tại cửa.
Ánh mặt trời rọi vào làm hắn nóng hừng hực, dùng chiếc khăn bông ướt lau lên người, một cảm giác dễ chịu làm cho tinh thần Diệp Trạch Đào phấn chấn hẳn lên.
Trên đường trở về, Diệp Trạch Đào có cảm giác toàn thân rã rời. Ngồi trên xe mà vẫn phải suy nghĩ rất nhiều chuyện khiến cho hắn cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Diệp Trạch Đào cởi chiếc áo ra trước, sau đó dùng khăn ướt lau khắp người.
Đang lau người thì thấy Ôn Phương bước lại rất nhanh.
Cô ta mặc chiếc quần bò màu trắng, vì đi rất nhanh nên phần thắt lưng trở xuống trông rất uyển chuyển, có cảm giác hai cặp đùi cọ vào nhau rất mạnh.
Khi Diệp Trạch Đào đang rửa mặt thì nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ của Ôn Phương.
Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780243/chuong-225.html