Diệp Trạch Đào lăn qua trở lại không tài nào ngủ được. Trải qua biết bao nhiêu chuyện như vậy, hắn ta cảm thấy mình trưởng thành lên rất nhiều, từng sự việc một đã chứng minh được bộ mặt hung ác của chốn quan trường. Bên ngoài thì là một nơi bình yên không chút sóng gió, nhưng ai biết được bên trong lại ẩn giấu một nguy cơ vô cùng lớn.
Về tới nhà mới nhận thấy gia đình mình đang dần dần hưởng thụ cái lợi ích khi mình bước chân vào chốn quan trường.
Thảo nào nhiều người lại muốn làm quan đến vậy, sau khi làm quan rồi, không chỉ bản thân mà gia đình của anh ta đều sẽ được lợi.
Lại nghĩ đến một vài thay đổi của chị cả, trong lòng Diệp Trạch Đào đã có chút cảnh giác.
Người ngoài chỉ nhìn thấy mặt vinh quang của mình nhưng chẳng mấy ai biết được con đường mình đi từ trước tới giờ quanh co, vòng vèo như thế nào!
Thở dài một cái, Diệp Trạch Đào ngồi dậy khỏi giường.
Châm điếu thuốc, Diệp Trạch Đào hút một cách chậm rãi.
Bên ngoài cửa sổ, đèn tắt tối om, đêm đã khuya lắm rồi.
Chốn quan trường khiến cho con người ta già đi, Diệp Trạch Đào nhận thấy mình mới tham gia công tác chưa tới một năm mà tâm tính lại già dặn đi rất nhiều, căn bản là không còn sức sống của tuổi trẻ nữa.
Trong nhà, Diệp Trạch Đào có một phòng đặc biệt, dù hắn ta không ở đây nhưng ba mẹ vẫn dành riêng chỗ này cho hắn, đặt mình trong căn phòng này, Diệp Trạch Đào cảm thấy rất thoải mái, tốt hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780206/chuong-188.html