- Trạch Đào bọn em đến rồi.
Trong lúc nói chuyện, thì hắn thấy Lưu Mộng Y và một đám các cô gái đang cười với nhau và đi tới.
Nhìn thấy mọi người đều rất vui mừng hớn hở, vừa đi vừa cười đùa suốt trên đường.
Ai đó không biết chỉ nghĩ họ là một đám các cô gái. Còn Diệp Trạch Đào thì biết quá rõ những người này đều là người có tiền. Chắc hẳn rằng họ đến đây là để bàn về vấn đề đầu tư.
Thôi Vĩnh Chí và Triệu Vệ Giang vốn ngồi ở chỗ khác, nghe thấy giọng nói, hai người liền nhìn qua đều rất vui mừng.
Thôi Vĩnh Chí và Triệu Vệ Giang đều liếc nhìn đám người, nhìn thấy Lưu Mộng Y trong số đó ánh mắt của hai người chợt sáng lên, tất cả đều đứng dậy.
Người trong huyện không hề biết tình hình này. Khi nhìn thấy hai người họ đứng dậy, họ đều rất ngạc nhiên nhìn qua đám đàn bà đang đi bên cạnh Diệp Trạch Đào.
Triệu Vệ Giang nói nhỏ với Thôi Vĩnh Chí:
- Đến rồi!
Thôi Vĩnh Chí gật đầu nhẹ, trong lòng hai người họ có chút kích động. Họ có một cảm giác, hôm nay có thể sẽ có tuồng hay. Và có thể là một vở tuồng hoàn hảo có tác dụng rất lớn với việc thăng cấp vị của họ.
Hai người họ đã bước đến chỗ của bọn Diệp Trạch Đào.
Diệp Trạch Đào đang diễn giải cho mọi người về việc tuyên truyền cho dự án khu công nghiệp của xã Xuân Trúc. Khi nghe thấy giọng và quay đầu lại vẻ mắt liền sửng sốt cái cổ của hắn dường như không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780184/chuong-166.html