Cả ngày không thu hoạch được cái gì, lại nhìn thấy Lý Binh khuôn mặt trắng bệch, trên mũi vẫn còn đang dán băng đi đến.
Nhìn Lý Binh lúc này rất tiều tụy. Ai cũng không biết rốt cuộc gã ta đã đi đâu, làm gì mà lại đến nông nỗi này.
Thôi Vĩnh Chí vừa nhìn thấy bộ dạng của Lý Binh như vậy, lại nghĩ cả ngày hôm nay chẳng thấy mặt gã đâu cả, nét mặt liền không vui, nhưng vẫn hỏi:
- Sao vậy?
- Tối qua uống say quá nên không biết tại sao lại bị ngã!
Lý Binh miễn cưỡng cười, giọng nói yếu ớt, hình như sợ máu mũi lại chảy ra vậy.
Thấy vẻ mặt của hắn như vậy, Thôi Vĩnh Chí cũng không hỏi gì thêm nữa.
Ôn Phương lúc này mới mỉm cười nói:
- Thưa các vị lãnh đạo, tối nay xã chúng tôi có mời các vị lãnh đạo đến dự tiệc, cám ơn các vị đã ủng hộ cho xã chúng tôi.
Thôi Vĩnh Chí mỉm cười liếc nhìn Diệp Trạch Đào nói:
- Mấy ngày hôm nay Tiểu Diệp cũng đã mệt mỏi, vất vả lắm rồi, các cậu sắp xếp để đền bù xứng đáng cho cậu ấy! Ha ha!
Diệp Trạch Đào cảm thấy có chút hoảng hốt, tình huống này lại bị Thôi Vĩnh Chí hiểu thành hắn rất mệt.
Triệu Vệ Giang lúc này cũng vừa đến, cười nói:
- Thôi Vĩnh Chí nói đúng đấy, sắp xếp chỗ nào ổn ổn một chút, mọi người cùng bù đắp.
Ôn Phương cười đáp lời.
Xoay người nhìn sang Phương Di Mai nói:
- Tiểu Phương này, cô mau đi sắp xếp một chút.
Phương Di Mai trong lòng có chút suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780179/chuong-161.html