Trong phòng họp hội nghị huyện ủy. Ngoài các ủy viên thường vụ, còn có Bí thư và Chủ tịch xã của xã Xuân Trúc.
Thôi Vĩnh Chí lộ ra vẻ vui mừng, nhìn mọi người đang nhìn chung quanh nói:
- Cuộc Hội nghị hôm nay là cuộc một cuộc Hội nghị mở rộng của huyện ủy. Ngoài lãnh đạo của các cấp thì Bí thư và Chủ tịch xã của xã cũng được gọi đến. Mà nội dung của Hội nghị chỉ liên quan đến một vấn đề đó chính là việc nghiên cứu khu công nghiệp của xã Xuân Trúc. Dự án xây dựng khu kinh tế tại xã Xuân Trúc đã được phê chuẩn rồi. Các chính sách ưu đãi cũng đã có. Việc bây giờ phải làm chính là việc làm thế nào triển khai. Thưa các đồng chí, đây là một cơ hội trong lịch sử phát triển của huyện ta. Nếu như hoàn thành tốt công việc này thì đối với huyện ta là một bước đột phá nhảy vọt!
Nhìn thấy vẻ mặt kích động của Thôi Vĩnh Chí, Triệu Vệ Giang rất bực mình. Chuyện này vốn dĩ sẽ do ông ta là Chủ tịch huyện của huyện này đứng ra lãnh đạo mới phải. Kết quả Thôi Vĩnh Chí đã kéo tất cả về mình.
Nếu việc này mà thành công thì thành tích chính đều của Thôi Vĩnh Chí!
Buồn bực càng lại càng buồn bực hơn Triệu Vệ Giang cũng không có cách nào. Huyện Thảo Hải bây giờ thì quyền lực của Thôi Vĩnh Chí là lớn nhất. Bản thân ông ta cũng phải nghe theo Thôi Vĩnh Chí mới được.
Thôi Vĩnh Chí nhìn lướt qua Ôn Phương. Sau đó thì nhìn qua Diêp Trạch Đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780160/chuong-142.html