Hiện tại Ôn Phương đang vô cùng lo lắng. Cô không ngờ Bí thư thành ủy Hứa lại đi cùng đoàn với Thôi Vĩnh Chí đến xã Xuân Trúc. Hứa Phu Kiệt vừa đến đã hỏi ngay đến Diệp Trạch Đào, mà lúc này Diệp Trạch Đào lại đang đến Âm Lương Thiến, không cách nào gọi điện thoại được.
Nếu sớm biết như này thì đã không để cho Diệp Trạch Đào xuống xã rồi.
Sớm không đi, muộn không đi, lại chọn đúng lúc Bí thư Hưa đến thì đi!
Gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa. Vẫn không thấy động tĩnh gì của Diệp Trạch Đào, lại là nơi không có tín hiệu!
Hiện tại Ôn Phương đang lửa giận đùng đùng, cô ta cảm thấy muốn tìm một ai đó để xả một trận. Sao hôm nay lại có lắm lãnh đạo đến xã Xuân Trúc này thế nhỉ?
Quay về văn phòng của mình, Ôn Phương nói lời xin lỗi:
- Diệp Trạch Đào đã đến Âm Lương Thiến rồi, nơi đó không có tín hiệu nên không gọi được điện thoại!
Cô lo mấy vị lãnh đạo này sẽ nổi giận. Khó khăn lắm mấy vị ấy mới về một lần, vậy mà đến Chủ tịch xã cũng không thấy mặt. Như vậy còn ra thể thống gì nữa chứ!
Hứa Phu Kiệt khẽ gật đầu, nói:
- Tốt lắm, Tiểu Diệp có thể xâm nhập sâu vào các thôn, đó là chuyện tốt. Thôi, chúng ta không để ý đến cậu ấy nữa, đến trường trung học xem sao.
Hứa Phu Kiệt không những không nổi giận mà trên mặt lại lộ vẻ tươi cười, ra vẻ rất thông cảm:
- Đồng chí tiểu Diệp thật xuất sắc, các cán bộ của chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780157/chuong-139.html