Cô Lương sửng sốt, lập tức hồn nhiên không thèm để ý nói: “Sư huynh bảo ta làm cái gì, ta sẽ làm cái đó. Ta tin tưởng sư huynh.”
“Tốt, sư huynh dạy ngươi làm Thần Tài hợp cách.”
Bạch Cẩm nghiêm túc dạy dỗ Cô Lương một khoảng thời gian, sau đó bảo Cô Lương xây dựng đại điện.
Mà Bạch Cẩm thì ung dung đi dạo xung quanh, tới gần Dao Trì.
Lúc này trong Dao Trì đang cử hành yến hội, Hạo Thiên, Dao Trì, Long Cát, Dương Giao, Dương Tiễn, Thất Tiên Nữ có mặt đầy đủ, giống hệt một hồi gia yến.
Dương Tiễn nhìn về phía Hạo Thiên Thượng Đế trên ghế chủ vị, bờ môi khẽ động, đứng dậy khom lưng thi lễ, trịnh trọng nói lớn: “Đa tạ cữu cữu.”
Trong mắt Hạo Thiên lộ ra ý cười, mặt ngoài vẫn bình tĩnh nói: “Dao Cơ là muội muội của ta, không cần nói lời cảm tạ, mau ngồi xuống đi.”
Dương Tiễn ngồi lại vị trí.
Dao Trì cảm khái nói: “Còn thiếu Thiền Nhi, một nhà chúng ta sẽ đoàn tụ.”
Hạo Thiên mỉm cười nói: “Thiền Nhi ở Oa Hoàng Thiên rất tốt, một thời gian ngắn nữa ta sẽ đi đón nàng.”
Dương Tiễn áy náy tự trách: “Đều tại năm đó ta phá vỡ phong ấn của cữu cữu, thiếu chút nữa đã giết mẫu thân.”
Hạo Thiên nói: “Chuyện này ngươi phải tạ ơn Câu Trần Đại Đế trượng nghĩa xuất thủ. Nếu không có Câu Trần Đại Đế, ta cũng không thể nào cứu mẫu thân của ngươi.”
Dương Giao kiên định nói: “Ân đức của sư phụ, ta vĩnh viễn không dám quên.”
Long Cát cũng vừa cười vừa nói: “Sư phụ đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5272539/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.