Đồ Sơn Tích Ngọc giơ quải trượng khắc long đầu lên, vui mừng nói: “Đam ca ca, ngươi mau nhìn đi! Cành cây khô ngươi cho ta đã khôi phục sức sống rồi!”
Lý Nhĩ ngồi xếp bằng trên đài cao, trầm mặc không nói.
Bạch Cẩm ngồi phía dưới nhỏ giọng nói: “Sư bá, gặp phiền phức rồi!”
Đa Bảo ở bên cạnh nhíu mày nói: “Sư bá là một tôn Thánh Nhân, sao có thể kết duyên dưới hạ giới. Bạch Cẩm, ngươi nhanh chóng đi ngăn cản con hồ yêu kia lại!”
Bạch Cẩm liếc mắt nói: “Sao ngươi lại không đi đi?”
“Ta chỉ là một kẻ tù tội!”
“Thật trùng hợp, ta quả thực không muốn đi ngăn cản!”
Trên lầu cao nơi ra, Tu Bồ Đề cười ha hả nói: “Loạn rồi, đạo tâm Lý Nhĩ loạn rồi, đoạn tâm vừa loạn, sao hắn lập học thuyết được nữa chứ.”
Từ Hàng bên cạnh nghi hoặc nói: “Lão sư, vị nữ tử này là ngươi phương nào?”
“Ha ha! Nàng chính là kiếp nạn của Lý Nhĩ!”
Phía dưới, Đồ Sơn Tích Ngọc đi đến đài cao, vội vàng nói: “Đam ca ca, ngươi nói chuyện đi chứ! Ta thực sự trồng được khô mộc rồi, ta đã dùng nước mắt chân tình cảm động thiên địa.”
Trong lòng Lý Nhĩ run lên, nước mắt chân tình! Nếu muốn tưới khô mộc này, có thể đoán được nàng đã rơi bao nhiêu nước mắt. Thế nhưng thứ như nước mắt chân tình này sao có thể làm gì được khô mộc? Trong đầu hắn vô thức hiện lên thân ảnh tiên hòa thượng kia. Đáng chết! Nhất định là Tu Bồ Đề.
Ở phía dưới, Bạch Cẩm mong đợi nhìn Lý Nhĩ, thầm thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5272535/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.