Bạch Cẩm gật gật đầu: “Không sai! Nếu Thiên Ma Kiếp gây hại nặng nề cho hồng hoang, không thể không chế, vậy chúng ta lập một Thiên Kiếp có thể không chế, dùng nó để triệt tiêu Thiên ma Kiếp, cũng có thể đè tác dụng của Thiên Ma Kiếp xuống thấp nhất.”
Hạo Thiên đứng dậy đi xuống, hắn vỗ vỗ bả vai Bạch Cẩm, vui mừng nói: “Hóa ra ngươi đã sớm tĩnh toán kỹ lưỡng, chuyện Thiên Kiếp là do ngươi mưu đồ, vậy thì toàn quyền giao cho ngươi.” Sau đó hắn cảm thán nói: “Ta còn muốn cảm tạ Nguyên Thủy sư huynh đã đưa ngươi tới.”
Bạch Cẩm hơi xấu hổ nói: “Sư thúc, người đừng khen ta nữa, ta rất dễ trở nên kiêu ngạo.”
Hạo Thiên cười nói: “Giải quyết chuyện Thiên Ma Kiếp, tạo phúc cho chúng sinh hồng hoang, ngươi có tư cách kiêu ngạo. Ta muốn truyền thanh danh của ngươi đi khắp hồng hoang.”
Hạo Thiên thần sắc khẽ động nói: “Bạch Cẩm, ngươi có muốn gánh thêm chút trách nhiệm, Chu Thiên Tinh Thần cũng do ngươi quản lý luôn, thế nào?”
Bạch Cẩm lập tức lắc đầu, lùi lại hai bước, không vui nói: “Sư thúc, ta toàn tâm toàn ý giúp người, sao người lại muốn hại ta chứ?”
Hạo Thiên ngạc nhiên nói: “Ta nào có hại ngươi?”
“Lúc Nhị sư bá để ta tới Thiên Đình đã nói thế này.” Bạch Cẩm tằng hắng một cái, ngẩng đầu ưỡn ngực bắt chước thanh âm của Nguyên Thủy Thiên Tôn, nói: “Bạch Cẩm à! Sư bá để ngươi đến Thiên Đình là để ngươi đi hưởng phúc, ngươi chỉ cần làm một Đại Đế trên danh nghĩa là được, không cần làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5272533/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.