Bạch Cẩm vươn tay, một phát quan óng ánh đẹp đẽ xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn tiện tay đặt phát quan lên đỉnh đầu Huyền Đô, đỉnh đầu Huyền Đô bỗng nặng trĩu.
Bạch Cẩm hỏi: "Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?"
Huyền Đô thành thật trả lời: "Rất nặng!"
"Muốn đội hoa quan ắt phải chịu sức nặng của nó." Bạch Cẩm vỗ vai Huyền Đô: "Thủ đồ của tam giáo là vinh dự và cũng là trách nhiệm của ngươi, sau này ngươi phải cố gắng tu hành, cũng phải làm tấm gương tốt giữ đoàn kết cho tất cả đệ tử tam giáo."
"Cảm ơn sư huynh chỉ dạy!"
"Đi thôi! Chúng ta về Dương Thủ Sơn."
Huyền Đô chìa tay nói: "Mời sư huynh!"
"Sao ngươi vẫn gọi ta là sư huynh? Ta đã nói rồi, hiện tại ngươi mới là sư huynh."
"Sư huynh có thể tặng ta phát quan này được không? Ta muốn cảnh tỉnh bản thân."
"Phát quan này do Nhị sư bá luyện chế, tên là Thải Hồng Minh Ngọc Quan, nếu ngươi thích thì giữ lại đi! Ta sẽ giải thích rõ với Nhị sư bá!"
"Cảm ơn sư huynh."
"Huyền Đô sư huynh, lần sau gặp được Đa Bảo và Quảng Thành Tử, ngươi nhất định phải bắt bọn hắn gọi một tiếng 'sư huynh', nhớ lưu lại ảnh cho ta nhé!"
"Ôi chao! Sư huynh à, như vậy không tốt lắm thì phải?"
Hai thân ảnh biến mất trong màn đêm.
Trong bóng đêm, Bát Cảnh Cung sừng sững trên đỉnh núi, một chiếc đèn bát giác treo ở nơi cao nhất trong cung điện, ngọn đèn ấm áp nhảy nhót soi rọi đạo cung vô cùng thanh u.
Bạch Cẩm và Huyền Đô đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5260038/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.