Bạch Cẩm trực tiếp ngắt lời nói: "Kỳ thực trong số tất cả đệ tử Tây môn thì ta coi trọng nhất hai người, ngươi chính là một trong hai người đó."
"Người kia là ai?"
"Là tiểu mập mạp tên Di Lặc."
Địa Tạng sững sờ, nghi boặc hỏi: "Không phải là Đại Thế Chí sao? Trước đây ta và Đại Thế Chí đều được ngươi tặng thơ.”
Bạch Cẩm than thở nói: "Hồi đó, lúc mới gặp Đại Thế Chí, hắn còn chút linh tính cho nên ta mới tặng một câu thơ xem như động viên."
Địa Tạng thì thầm: "'Bồ đề vốn không cây, gương sáng không phải đài, xưa nay không một vật, nào chỗ bám trần ai?' Hoàn toàn trái ngược với bài thơ tặng ta."
Bạch Cẩm gật đầu nói: "Ban đầu ta đã nói thiền ngộ và cảnh giới của các ngươi khác nhau cho nên mới tặng một câu thơ khác nhau. Hiện tại gặp lại, hình như Đại Thế Chí đã hiểu lầm ý của ta 'xưa nay không một vật, nào chỗ bám trần ai' không có nghĩa là không cần tu luyện. Bây giờ hắn đã buông thả nội tâm của chínhmình, chẳng khác gì so với người thường. Nhưng ngươi thì khác, ta có thể thấy ngươi rất siêng năng 'lau chùi', đạo tâm tươi sáng, đã vượt xa Đại Thế Chí rồi... "
Địa Tạng lộ ra vẻ tươi cười, khiêm tốn nói: "Lão sư quá khen, ta còn kém xa lắm! Ta vẫn luôn ghi nhớ lời lão sư tặng, mỗi ngày tu hành, nửa chữ cũng không dám quên."
Bạch Cẩm thở dài một hơi thật sâu, ngữ khí bi phẫn nói: "Nhưng ngươi đừng bao giờ ưng thuận đại thệ nguyện này, khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5260036/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.