Nguyên Thủy gật đầu nói: "Được!"
"Vậy đệ tử cáo lui trước."
"Sau khi trở về thì quản giáo những đồng môn kia của ngươi cho tốt, quần ma loạn vũ há có thể lâu dài? Thông Thiên không khỏi quá kỳ cục rồi."
"Vâng!" Bạch Cẩm cung kính đáp một tiếng rồi đứng dậy đi ra bên ngoài.
"Với lại về sau không nên nói ra câu nói kia nữa."
Bạch Cẩm dừng chân, quay người nghi hoặc nói: "Sư bá, người nói câu nói nào?"
Da mặt Nguyên Thủy run lên hai lần, sâu kín nói: "Cái câu mà đến cuối đại đạo ai đạt đỉnh, vừa gặp Nguyên Thủy đạo thành không gì đó, sư bá ta vẫn còn muốn giữ mặt mũi."
"Nhưng mà trong lòng ta, hình tượng sư bá chính là như vậy! Làm tiên thì phải thành thật." Bạch Cẩm tỏ vẻ chân chất nói.
"Muốn thành thật thì cũng phải thích hợp, hồng hoang hiểm ác, nếu không thì về sau ngươi chết như thế nào cũng không biết, đi đi!"
"Đa tạ sư bá dạy bảo, đệ tử khắc trong tâm khảm." Bạch Cẩm quay người đi ra khỏi đại điện.
...
Một ngày một đêm trôi qua, ngày tiếp theo có hai đám mây từ Thượng Thanh Phong và Ngọc Thanh Phong đồng thời bay ra, đáp xuống trên một ngọn núi. Hai đạo nhân ảnh quỳ thẳng tắp trên đỉnh núi ngổn ngang, một là kim mao cương thi, một là Thái Ất Chân Nhân.
Đám mây tán đi, hai người trên đám mây bước xuống, theo thứ tự là Thạch Cơ và Từ Hàng.
Từ Hàng nhìn thẳng vào Kim Quang lạnh giọng nói: "Thánh Nhân sư phụ ta độ lượng, đã tha thứ cho ngươi, ngươi đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241671/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.