Các loại tiếng kêu vang lên ồn ào.
Trường Nhĩ Định Quang Tiên do dự một chút rồi nói: "Sư huynh, chúng ta đều là sư huynh đệ đồng môn, cần gì phải chặt đứt đường lui? Hay là cho bọn hắn một cơ hội đi!"
Bạch Cẩm quay người cúi đầu đối với đỉnh núi, nghiêm nghị cất lời: "Sư phụ có lời, tu tâm trước rồi mới tu đạo, tâm cảnh không được, vạn pháp đều hư. Trong mắt đệ tử, lập đạo trước rồi mới thành tiên. Đạo hạnh không bằng, không thể tiến vào tiên môn của Tiệt Giáo ta. Xin mời sư phụ định đoạt.”
Mấy trăm đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo ở bên phải kinh sợ vạn phần nhìn vào Bạch Cẩm, thật đáng hận!
Trong Thượng Thanh Cung, Thông Thiên cũng lâm vào xoắn xuýt. Thật vất vả mới đạt được thành tựu có hơn một ngàn đệ tử, vậy mà chỉ trong thoáng chốc hỗn tiểu tử Bạch Cẩm này đã đánh rụng sáu trăm, đây đều là đệ tử hữu duyên của vi sư đó!
Nhưng hình như lời Bạch Cẩm nói cũng có đạo lý, nếu như ngông nghênh bước lên con đường đạo chích thì làm sao có thể gánh chịu Tiệt Giáo chi đạo? Thế nhưng thành tựu một ngàn đệ tử của ta thì phải làm thế nào bây giờ? Giờ phút này trên Thượng Thanh Phong hoàn toàn yên tĩnh, mấy trăm đệ tử bên phải đều rơi vào tâm trạng thấp thỏm lo âu.
"Xin mời sư phụ định đoạt!" Một lần nữa Bạch Cẩm quát to một tiếng.
Một đạo thanh âm thật lớn vang lên trên Thượng Thanh Phong: "Theo lời Bạch Cẩm!"
Mấy trăm đệ tử ngoại môn ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241669/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.