Bạch Cẩm vội vàng đứng lên chạy vọt ra ngoài, giống như sợ bị giữ lại để xông trận, Nguyên Thủy nhìn thấy mà buồn cười, thật sự là một tên nhóc thú vị, cũng không biết đệ tử của ta có thể hiểu lễ nghĩa và thức thời như hắn hay không nữa, trong đầu hiện viễn cảnh tươi đẹp.
Bạch Cẩm chạy ra khỏi Ngọc Thanh Cung, trong lòng thở phào một hơi, nếu quả thật đi xông trận, với tình tình của sư phụ chắc sẽ tức giận không thèm gặp hắn mấy ngày luôn!
Bạch Cẩm cưỡi mây bay đến Thái Thanh Cung.
Cửa Thái Thanh Cung đã mở rộng, lông của Thanh Ngưu mềm mại trở lại đang nằm ở trước Thái Thanh Cung, trong miệng còn nhai tiên chi linh thảo, ngưu sinh thật sự quá hạnh phúc.
Bạch Cẩm đến trước Thái Thanh Cung, thi lễ nói: "Đệ tử cầu kiến sư bá!"
"Vào đi!" Một giọng nói hiền từ vang lên.
Bạch Cẩm trực tiếp đi vào trong cung điện, tiến lên quỳ gối trên bồ đoàn, bái lạy nói: "Đệ tử bái kiến sư bá, chúc sư bá Thánh Đạo thông thuận!"
"Đứng lên mà nói!" Giọng nói thân thiện vang lên.
Bạch Cẩm đứng dậy xếp bằng ngồi trên bồ đoàn, ngẩng đầu nhìn lão giả hòa ái ngồi trên chủ vị.
Thái Thượng vừa cười vừa nói: "Sao hôm nay lại đến chỗ ta cuối cùng vậy?"
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Bởi vì đệ tử có chuyện quan trọng muốn thỉnh giáo Đại sư bá."
"Ồ, chuyện gì?"
Bạch Cẩm do dự một chút nói ra: "Việc liên quan tới Thánh Nhân, vẫn mong Đại sư bá phong tỏa thiên địa."
Liên quan tới Thánh Nhân? Thái Thượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5241667/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.