Thông Thiên quan sát Quỳ Ngưu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Hắn tươi cười bảo: "Xem như ngươi có chút hiếu tâm, vi sư nhận lễ vật này."
Thái Thượng vừa vuốt râu vừa mỉm cười: "Quỳ Ngưu có sức nặng của trâu, cũng có sự dũng mãnh của sấm sét, có nhu có cương, rất thích hợp làm tọa kỵ của ngươi. Xem ra Bạch Cẩm thật sự hao tâm tổn trí."
Nguyên Thủy cũng gật đầu: "Thân phận của hồng hoang dị thú khá trân quý, làm tọa kỵ cho ngươi cũng đủ rồi, còn tốt hơn ngươi tự chọn."
Sắc mặt Bạch Cẩm là lạ, lẽ nào nhị sư bá chỉ mình? Nữ Oa nương nương ở bên cạnh nở nụ cười: "Chúc mừng ba vị sư huynh, ta nhìn mà muốn nhận tên đệ tử đấy."
Thông Thiên cười sang sảng, sau đó cất tiếng hỏi: "Sao tự dưng ngươi lại nghĩ đến chuyện tặng lễ vật cho chúng ta?"
Bạch Cẩm lập tức quỳ xuống, dập đầu lạy ba lần rồi xúc động nói: "Từ khi đệ tử bái sư tới giờ, sư phụ và hai vị sư bá rất yêu thương đến đệ tử. Sư phụ ban tặng pháp bảo, chỉ dẫn con đường đại đạo cho ta. Hai vị sư bá cũng chỉ dẫn đệ tử tu hành nhiều lần. Ân đức ấy chẳng khác nào phụ mẫu tái sinh. Đệ tử không phải loại đệ tử tồi chỉ biết vòi vĩnh, lại còn dương dương tự đắc. Đệ tử tốt phải biết báo đáp. Ơn truyền đạo của sư phụ nặng như Bất Chu Thần Sơn, nếu ta còn đòi sư phụ lên trời xuống biển tìm thiên tài địa bảo để luyện chế pháp bảo cho mình thì còn gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232169/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.