Tất cả đệ tử của Thượng Thanh Phong đều lộ ra nụ cười, thần sắc buông lỏng tiếp tục xem mấy vị sư huynh đệ phía Tây.
Kim Linh thánh mẫu nhỏ giọng nghi hoặc: “Sư tỷ, phía Tây nghèo như vậy sao? Một kiện Tiên Thiên Linh Bảo cũng không có?”
Vô Đương thánh mẫu bình thản đáp: “Bọn hắn cố ý.”
Kim Linh thánh mẫu kinh ngạc nói: “Cố ý? Vì sao chứ?”
Vô Đương thánh mẫu lắc đầu nói: “Không biết! Nhưng chắc chắn là có chuẩn bị mà đến.”
“Ta đi thăm dò bọn hắn một chút.” Kim Linh thánh mẫu đứng lên nhìn Đại Thế Chí: “Sư huynh, mời!”
Đại Thế Chí đứng lên, ôn hòa cười nói: “Phía Tây chúng ta khó khăn khiến sư muội chê cười rồi.”
Kim Linh thánh mẫu híp mắt nói: “Khó khăn hay không thì ta không biết, ta chưa từng đi qua nhưng tâm tư của các sư huynh lại rất phồn hoa, nghĩ nhiều quá cũng không có lợi cho tu hành đâu.”
Đại Thế Chí gật đầu nói: “Sư muội nói đúng!”
Hắn cười nói: “Con người vẫn nên đơn thuần một chút thì tốt hơn, đơn thuần mới có thể bình tĩnh, bình tĩnh mới có thể đạt tới cực lạc.”
Trong tay Kim Linh thánh mẫu xuất hiện một thanh phù trần, nàng nói: “Chuôi này là Thanh Tâm Phù Trần, ta luyện chế nó từ mười một sợi Thanh Phong. Một sợi Thanh Phong có thể quét hết bụi bặm trên thế gian, miễn cưỡng coi như Hậu Thiên Linh Bảo.”
Đại Thế Chí lấy ra một cây mộc trượng cười nói: “Chỉ là một cây mộc trượng bình thường, không có công dụng đặc biệt gì, vẫn là sư muội thắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232165/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.