Râu rồng của lão Long Vương giần giật, hắn bất giác cúi đầu nhìn rượu trên chiếc bàn ở trước mặt Bạch Cẩm. Tên này đã uống bao nhiêu rượu vậy? Hắn say rồi hả? Lão Long Vương vội vàng đứng dậy khuyên nhủ: "Tiểu hữu à, không đến mức ấy đâu! Không đến mức ấy đâu!"
Bạch Cẩm chỉ vào mũi mình, đỏ mặt tía tai nói: "Ta và Ngao Quảng là bằng hữu cùng vào sinh ra tử, hắn là huynh đệ của ta, Long tộc các ngươi là huynh đệ của ta. Các ngươi chịu nhục chính là Bạch Cẩm ta chịu nhục. Long Vương bệ hạ không cần nói thêm nữa, ta sẽ đi liều mạng với bọn hắn, tuyệt đối không để chí bảo của Long tộc chúng ta rơi vào tay Yêu tộc."
Hắn xoay người định đi ra ngoài.
Lão Long Vương cuống quít bay từ trên ngai vàng xuống, túm lấy cánh tay Bạch Cẩm. Hắn cảm động lên tiếng: "Ta đã cảm nhận được tình nghĩa của tiểu hữu, sau này tiểu hữu là thân nhân một nhà của Long tộc chúng ta nhưng không đến mức phải liều mạng vì một món Cửu Long Liễn cỏn con."
Bạch Cẩm lập tức xoay người ôm chầm lấy lão long vương, kích động thốt lên: "Thân nhân à! Thế nhưng Cửu Long Liễn là chí bảo của Long tộc chúng ta."
Lão long vương cũng vỗ lưng Bạch Cẩm, cảm động đáp: "Thân nhân à, thật ra Cửu Long Liễn không phải chí bảo, không đáng để liều mạng đâu!"
Bạch Cẩm bỗng đẩy lão long vương ra, nhíu mày hỏi: "Không phải chí bảo ư?"
Lão long vương gật đầu, thành khẩn trả lời: "Không phải, kỳ thực Cửu Long Liễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232162/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.