Hậu Thổ bật cười nói: “Nói với ngươi mấy thứ này làm gì chứ.”
Bạch Cẩm đáp: “Nương nương xúc động như vậy hẳn là do Bàn Cổ đại thần đã giao phó sứ mệnh cho người.”
Hậu Thổ thất thần, nhíu mày trầm tư, thầm thì nói: “Sứ mệnh sao? Chắc là vậy!”
Một lúc sau, Bạch Cẩm không nhịn được nói: “Nương nương, ta xuống núi để rèn luyện nhưng bây giờ lại lạc đường, ta muốn nương nương chỉ đường giúp ta.”
“Ngươi muốn đi đâu?”
“Vũ Di Sơn!”
Đột nhiên đại địa sinh ra một đợt địa chấn, trong chốc lát thiên địa liền quay cuồng. Bạch Cẩm kinh hô một tiếng, có cảm giác hoa mắt chóng mặt phảng phất như bản thân đang ở trong một thông đạo hoàng sắc, xung quanh có vô số hoàng quang trôi qua, có giãy giụa cũng không thể làm gì được.
Đột nhiên thiên địa yên tĩnh lại, Bạch Cẩm đứng trong rừng đầu óc choáng váng. Hắn dùng sức lắc đầu rồi nhìn bốn phía, mặt trời vừa ló dạng, thiên địa thư thái, hoàn cảnh đại biến. Từ sớm đã không còn ở bên trong núi rừng kia rồi mà ở trên một ngọn núi, xung quanh có vô số sơn mạch, sương mù dày đặc, điểu thú cùng vang.
Bạch Cẩm ngắm nhìn vô số sơn mạch xung quanh, vô thức thốt lên tên gọi của sơn mạch: “Vũ Di Sơn!”
Đại hà khắp hồng hoang đều có tên, Bạch Cẩm chắc chắn sẽ không nhận lầm.
Bạch Cẩm vui mừng, vội vàng thở dài cúi đầu vái tứ phương, nói: “Đa tạ Hậu Thổ nương nương đại từ đại bi.”
Trên người lóe lên quang mang. ‘Chíu’, một con Thương Thiên Bạch Hạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hoang-quan-he-ho/5232156/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.