Đinh Tuấn Kiệt trở về thị trấn nhỏ, anh đem toàn bộ quãng đời vui buồn có, đau khổ có khi sống ở thành phố vùi trong vùng đấy chất phác ở thị trấn nhỏ.
Hằng ngày ngắm bầu trời anh thăm thẳm, nghĩ rằng cuộc đời sẽ đơn giản đi.
Anh ngủ trong căn nhà nhỏ mà trước đây anh đã cùng Gia Nam sinh sống, vẫn còn hơi ấm của Gia Nam.
Cách căn nhà không xa là nơi mai táng tro cốt của Gia Nam, anh đã làm thỏa nguyện lời trăng trối cuối cùng của Gia Nam, đưa tro cốt của cô trở về thị trấn nhỏ - quê hương của cô - an táng, buổi sáng mỗi khi thức dậy anh lại đến nơi đó gọi một tiếng chị, tiếng gọi sao nghe buồn bã và thê lương.
Cảm thấy mình không còn là đứa trẻ mồ côi lang thang không nơi nương tựa, vì anh luôn có chị Gia Nam. Điều khiến anh đau lòng hơn cả là mỗi khi tỉnh mộng lại phát hiện vẫn chỉ có một mình như trước, nụ cười của ai đó trong mộng trở nên rõ ràng, nhưng khi bị ánh mặt trời hiện tại chiếu vào lại trở nên ảm đạm u ám... Chứng tỏ anh đang ảo tưởng.
Dù sao cũng chỉ là ảo tưởng, vì thế Đinh Tuấn Kiệt không muốn khơi gợi lại. Nếu hồi ức có thể bị mai một đi,rất có thể mối tình đã qua kia cũng rất tầm thường trong biển người mênh mông đó.
Nửa năm trôi qua, Tuấn Kiệt đau khổ nhận ra không biết đến lúc nào hồi ức của anh mới mai một đây? Đinh Tuấn Kiệt lại bắt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hanh-thon-thuc/3260736/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.