PHẦN 2: EM À, ANH ĐÃ BỊ EM CẮM SỪNG
Tôi đắm chìm trong tình yêu em dành cho, rồi một ngày tôi bỗng nhiên phát hiện ra mình đã bị cắm sừng.
Anh đã mang đến cho tôi sự nhục nhã không gì bằng, nét mặt lạnh nhạt vô tình vẫn còn rõ mồn một, để mỗi lần hồi hới lại tôi thấy lạnh hết sống lưng. Tôi bị người tình đuổi ra khỏi phòng. Trong khi ngất lịm trên con đường lạnh giá đó, tôi đột nhiên hướng về phía mặt trời rực rỡ ở Tây Tạng, có ai ngóng chờ trên bầu trời đằng kia, Thiên Đường màu xanh nhạt...
Khi tôi cố mở mắt lần nữa để nhìn xung quanh thì phát hiện mọi thứ rất ấm áp và quen thuộc. Tôi dần thấy khuôn mặt mẹ và thím Trương lo lắng đang rõ dần lên, thì ra tôi đã ở trong nhà rồi. Mẹ thấy tôi tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm, rồi xót xa h ỏi tôi có còn thấy đau ở đâu không, tôi lắc đầu. Sau đó mẹ vội vàng sai thím Trương bưng thuốc lên cho tôi.
Thím Trương lo lắng nhìn tôi, miệng lẩm bẩm điều gì đó rồi đi.
" Con à! Thím Trương đã hầm cho con bát canh chim bồ câu, con phải ăn nhiều một chút. Huyết áp của con thấp quá, nhìn con xem, gầy như que củi thế kia?" Rồi mẹ âu yếm xoa trán tôi.
Mẹ luôn nói cằm của tôi vừa nhọn vừa nhỏ khiến mẹ rất đau lòng. Nhìn vẻ mặt lo ây của mẹ, trong lòng tôi thấy ấm áp hơn, song cũng có đôi chút áy náy bởi trước đây nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hanh-thon-thuc/3260727/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.