Vừa lao ra khỏi nhà, anh bị sốc bởi vô số những ánh mắt và dòng người tấp nập trên đường, lúc này anh mới nhận ra muốn tìm một người cố tình trốn mình giữa biển người mênh mông là chuyên không đơn giản chút nào.
Tuy nghĩ như vậy nhưng anh vẫn vội vàng bước đi. Anh nhanh chóng phân tích những địa điểm Tiểu Nê có thể tới, khả năng cô sẽ đến nhà người thân quen. Đinh Tuấn Kiệt vội vàng móc điện thoại rồi gọi cho Giai Nhiên.
"Sao lần nào cậu đánh mất vợ cũng tới chỗ mình đòi người thế?" Giai Nhiên chẳng biết sự việc nghiêm trọng cứ vô tư chế giễu anh. Nó chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh vào Tuấn Kiệt khiến anh ngạt thở.
Tiếp tục đi tìm, anh cảm thấy đang đi ngược chiều gió.
Bến xe đường dài, các tụ điểm mua bán, các công ty...các nơi có khả năng tìm thấy Tiểu Nê anh đã tìm hết rồi. Mỗi một góc phố, mỗi một bóng người nhang nhác giống đều có thể là một tia hy vọng đối với anh.
Cuối cùng sự thật phũ phàng phơi bày.
Đinh Tuấn Kiệt hoàn toàn sụp đổ chỉ trong vài tiếng đồng hồ, tới 10h tối anh cảm thấy không có cách nào hay hơn là không thể giấu nhà họ Lâm mãi được, anh đau khổ tự mình tới nhà họ Lâm xin lỗi rồi tìm cứu trợ.
Vừa bước vào khu chung cư dẫn tới nhà họ Lâm anh cố gắng học thuộc một đoạn độc thoại với những từ ngữ có thể khiến cho ông bà Lâm dễ chấp nhận nhất, tâm trạng nặng nề anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hanh-thon-thuc/3260711/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.