Thực ra có thể nói tôi và người đàn ông có tên Đinh Tuấn Kiệt rất có duyên với nhau. Bởi chúng tôi đã gặp nhau hai lần trong nhà của Giai Nhiên. Trước đây mẹ tôi không thích tôi thường xuyên sang nhà Giai Nhiên chơi, bà nhắc nhở:" Con gái con lứa phải giữ kẻ một chút."
Khi đó tôi đã không thích nghe lắm. Sau đám cưới của Giai Nhiên về, mẹ tôi nói tôi đã thay đổi. Tôi lại cho rằng mẹ tôi mới là người thay đổi, lúc này bà rất thật lòng nói: "Con nên sang nhà anh Giai Nhiên chơi đi."Tôi trở nên trầm tính hẳn, không hay nói năng như trước, thậm chí tôi cảm thấy không có nhu cầu nói nữa. Ví dụ mẹ tôi hỏi: " Tiểu Nê, đói không con?"Tôi lắc đầu. Hay khi mẹ tôi hỏi: " Tiểu Nê, ở trừơng có chuyện gì hay không con? "Đầu tiên tôi gật đầu, sau đó lại lắc đầu, có nghĩ là có thì có nhưng con không biết.
Mẹ tôi chẳng biết làm thế nào, bà sợ rằng nếu tôi cứ tiếp tục như thế sẽ biến thành một con ngốc. Do vậy, lần đầu tiên bà ép tôi sang nhà Giai Nhiên với mong muốn: " Không chừng con bé nhìn thấy người ta hạnh phúc sẽ bỏ cuộc thôi" Nếu không vì mẹ tôi cứ kéo tôi sang nhà Giai Nhiên, thì có lẽ cả phần đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ đặt chân tới phòng anh nữa, bởi tôi đã tự thề với mình thế rồi.
Tôi đã thề như thế từ khi biết Giai Nhiên có bạn gái, tôi đã ép mình giữ lời thề trong vòng một năm, cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-hanh-thon-thuc/3260698/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.