"Nói mau, tại sao lại hại người vô tội?"
Tiểu Cửu cau mày hỏi lại hắn "Ta hại người vô tội lúc nào chứ?"
"Lại còn chối? Đại phu giỏi, quan lớn nhỏ trong trấn, Dương lão gia bọn họ không phải người có tội sao?"_Lục Thừa Phong tức giận quát.
Tiểu Cửu kia nghe y nói đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn "Bọn họ là người vô tội? Kẻ tham ô bóc lột người dân lại là kẻ vô tội?"
"Ngươi nói gì? Nói rõ ra đi"_Trần Khải Ngôn nghiêm mặt.
"Các ngươi muốn biết? Được, để lão nương ta nói cho các ngươi biết. Đại phu giỏi? Lăng Hà? Hắn thì có gì mà giỏi chứ? Ca ca của hắn là Lăng Hải còn giỏi hơn hắn gấp trăm ngàn lần mà chẳng thèm ra vẻ. Nửa tháng trước ở đây có một loại dịch bệnh, khắp trấn chỉ có Lăng Hải chữa được, các ngươi biết hắn đã làm gì không?"_Tiểu Cửu nói rồi nhìn ba người bọn họ, cười nhẹ rồi nói tiếp "Hắn ăn cắp bí quyết y thuật của Lăng Hải sau đó tung tin ca ca hắn bán thuốc giả, hại ông ấy thân bại danh liệt đến mức rời khỏi trấn Tây Hải này, sau đó hắn tự xưng là thần y chữa bệnh cho dân nghèo lại còn lấy giá trên trời, rất nhiều người không có tiền đành phải chịu số mệnh, chết đi. Các ngươi nói một người như vậy là vô tội sao?"
Ngân Hoa nhìn nàng hạ giọng hỏi "Vậy ngươi giết hắn là vì..?"
Tiểu Cửu trả lời ngay "Đương nhiên là ngứa mắt nên giết thôi, đúng lúc ta đang tu luyện, rất cần tinh khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034636/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.