Theo theo dự tính, sau 7 ngày bôn ba khắp nơi cuối cùng cả ba người bọn họ đã đã đến được trấn Tây Thủ. Trong bảy ngày đó cả ba người họ ngày đi đêm ngủ xung quanh không là cây cỏ thì là vùng đất hoang không người ở, lúc địa hình có hơi khó khăn cả ba sẽ dùng ngự kiếm phi hành còn ở những đoạn đường bằng phẳng hoặc hơi dốc bọn họ sẽ đi bộ coi như là rèn luyện thể chất.
Bảy ngày vất vả ấy cuối cùng cũng kết thúc, lúc này cả ba người họ đang ở trước cổng chào của trấn Tây Thủ, thở phào nhẹ nhõm cả ba người bắt đầu tiến vào trong trấn dạo quanh và tìm quán trọ nào đó để nghỉ lại.
Thị trấn này không đông đúc, nhộn nhịp như Tây Hải trấn hay Lâm An thành mà thay vào đó là sự yên tĩnh, ảm đạm nhưng lại tạo được cảm bình yên đến lạ thường, người đi ngoài đường không phải là không có nhưng bọn họ dường như chẳng thân thiện với nhau là mấy, nhìn qua lại cũng không thấy ai nói chuyện với ai.
"Các huynh có thấy người dân ở đây không được thân thiện lắm không?"_Bạch Ngân Hoa vừa đi vừa nhìn xung quanh rồi nói với hai người kia.
Lục Thừa Phong gật đầu đồng tình "Ừm ta cũng thấy thế!"
Lúc này Trần Khải Ngôn đưa tay lên miệng "Suỵt" một tiếng rồi nói "Hai người nói nhỏ thôi, người ở đây quan điểm đối nghịch với người Tây Hải không thích nói chuyện với người khác đâu."
Bạch Ngân Hoa liền nhỏ giọng "Ò, ta biết rồi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034618/chuong-31.html