Sau nữa canh giờ đi theo chiếc trâm kia, không ngờ nó lại dẫn hai người đến một khu rưng rậm cách khá xa thị trấn.
Hai người vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh tìm kiếm.
"Kì lạ, tại sao muội ấy lại có thể đi được đến đây chứ?"_Lục Thừa Phong khó hiểu lên tiếng.
"Theo ta thấy thì hết tám phần là có người bắt muội ấy đi rồi."_Trần Khải Ngôn vừa đi vừa nói.
"Bắt đi? Muội ấy trước giờ có gây chuyện với ai đâu, sao lại có người hãm hại muội ấy?"_Lục Thừa Phong cau mày nói.
"Ta không biết nhưng chúng ta phải nhanh chóng tìm ra muội ấy, trước khi có chuyện không hay sảy ra."_Khải Ngôn nói rồi di chuyển nhanh hơn.
"Được!"
Nói rồi Lục Thừa Phong cũng tiến theo hắn.
...----------------...
Trong hang đá, Bạch Ngân Hoa kiệt sực nằm yên chẳng động đậy. Lão Dương kia mặt nham hiểm đi đến đứng trước mặt nàng, đằng sau hắn là năm, sáu tên thuộc hạ mặt y phục đen.
Lúc này lão Dương kia, đứng ra trước mặt bọn họ, tay chỉ mặt từng tên lên tiếng "Ngươi, ngươi, ngươi. Ba người các ngươi mau lên hầu hạ cho Bạch cô nương đi. Nhất định phải cho cô ấy cảm thấy thỏa mãn nhất có thể. Biết chưa hả?"
"Rõ!"
Nói rồi ba tên kia từ từ tiến lại gần Ngân Hoa, nàng bị bịt miệng chẳng nói được câu nào, chỉ dùng hết một chút sức lực còn sót lại mà la hét, nhưng có cố đến đâu thì thứ âm thanh mà nàng thốt lên chỉ là một tiếng "ứ~" cùng với những hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034612/chuong-34.html