"Bái kiến sư phụ! Ngân Hoa đến rồi!"
Lục Tư Đường nhìn bộ dạng của nàng, vừa đáng trách vừa xót thương. Có muốn trách cũng không trách được, chỉ lắc đầu rồi nghiêm giọng nói một câu "Đến là tốt rồi! Lần sau nếu có ngủ quên thì không cần đến nữa. Tỉnh dậy thì tự giác chạy mười vòng quanh sân này cho ta!"
Bạch Ngân Hoa nghe vậy liền cười trừ "Vâng! Lần sau con nhất định sẽ không phải chạy đâu!" nói rồi nàng đưa tay, dùng tay áo thấm nhẹ qua mồ hôi trên mặt.
Trần Khải Ngôn nhìn nàng mỉm cười trìu mến, hắn lấy trong tay áo một chiếc khăn tay nhỏ rồi từng bước lại gần đưa cho nàng "Ngân Hoa sư muội! Dùng cái này đi!"
Bạch Ngân Hoa nhìn hắn nở nụ cười rồi nhận lấy khăn, nhanh chóng lau đi những giọt mồ hôi còn lại. Trần Khải Ngôn lúc này đột nhiên đưa tay sờ nhẹ qua tóc Ngân Hoa khiến nàng bất ngờ giương mắt nhìn hắn hoang mang.
"Huynh..?"
Trần Khải Ngôn cầm chiếc lá bồ đề nhỏ đưa ra trước mặt nàng mỉm cười "Tiện tay lấy!"
"Đa tạ!"_Ngân Hoa nhìn chiếc lá rồi lại mỉm cười nhìn hắn sau đó đưa chiếc khăn tay ra "Cái này lát ta dùng sau đó giặt lại rồi trả huynh sau nhé!"
"Muội cứ lấy đi, không cần trả lại đâu!"_Trần Khải Ngôn đáp.
"Vậy ta không khách sáo đâu nhé!"_Bạch Ngân Hoa lém lỉnh.
Trần Khải Ngôn đáp lời "Không cần khách sáo!"
Cảnh tượng tưởng chừng là bình thường ấy, Lục Thừa Phong đứng gần đó chứng kiến từ đầu đến cuối. Trạng thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-diep-yeu/3034520/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.