[ Năm Như Ý ] Mộc Cát Sinh tỉnh lại vào một buổi sớm. Cây ngân hạnh trong miếu Thành Hoàng đã chuyển màu vàng rực. Y vừa ngẩng đầu đã thấy những mảng ánh sáng như lá vàng mỏng, lững lờ trôi qua trước mắt. Trong lúc thẫn thờ, y nhớ về căn phòng Thiên Tự có giá đắt nhất ở Quan Sơn Nguyệt, nơi đó cũng dát vàng khắp tầng thế này. Đôi khi y và lão nhị đến đó uống ké một chén trà nhàn, hương nhài nghi ngút, hơi nước từ miệng tách thong thả lướt qua khóe mắt tựa một thoáng mưa phùn, khiến tầm nhìn trở nên mông lung, chỉ còn lại dư ảnh lóng lánh như nước của ánh nắng xế chiều, ngỡ như đất trời đều biến thành một tấm dải lụa cũ thấm đẫm nước. Rồi sau đó bọn họ cùng cười sảng khoái, tiếng cười trong trẻo như ngọc túy va vào đĩa sứ, đợi đến khi tiếng cười lan xa, trước mắt lại tràn đầy phong quang thiếu niên. Khi đó, cả bọn ai nấy đều rạng rỡ hăng hái, đuôi mày khóe mắt đều mang theo sự sắc bén, tự nhiên chẳng bận tâm đến phút giây xuất thần kia, thậm chí còn cảm thấy cái sắc vàng u ám đó có phần mới lạ. Tùng Vấn Đồng nói trạng thái thẫn thờ này có chút giống mơ tỉnh, nhưng lại không hẳn là mơ. Nếu nói giấc mơ là thứ nằm kín trong chiếc hộp, thì bọn họ là những kẻ đã chạm tay vào hộp nhưng chưa mở ra, dấu tích thời gian phủ lên đó một lớp rêu xanh loang lổ, khó tránh khỏi cảm giác lạnh lẽo âm u nơi đầu ngón tay. Mộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-bach-song-hi/5275483/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.