Tần Tích lại trở nên có chút say, lại thêm tâm tư đơn thuần, chẳng qua sau hai mươi năm hào hiệp, cho dù không đi đường lớn, cũng không thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, cho nên giống như điên, dùng cả tay chân, vốn đang muốn cắn anh, nhưng không biết làm sao ngực anh quá rắn chắc, cô chỉ có thể miễn cưỡng dùng hai răng cửa cạp cạp da thịt của anh.
Cố Mộ Nghiêm vội vàng buông cô ra, vén quần áo lên liền nhìn thấy vài vết hồng hồng trên ngực, tất cả đều do hai cái răng của cô tạo thành, tức giận đến gân xanh cũng nổi lên, "Cô gái chết tiệt này."
Rất không dễ dàng mới áp chế lửa giận xuống, lập tức lại sắp bạo phát, cô gái này thật sự là thiếu giáo huấn. Cố Mộ Nghiêm hung tợn trừng mắt nhìn cô.
Ánh mắt của Tần Tích lờ mờ, bước đi lắc lư, ợ một hơi rượu, "Anh mới. . . . . . Đáng chết, tôi cáo. . . . . . Tố anh, đừng chọc tôi. Tôi không phải ăn chay lớn lên đâu." Cô nắm quả đấm lắc lắc ở trước mặt anh, "Từng thấy quả đấm giống như bao cát chưa? Đây này."
". . . . . ." Đầu Cố Mộ Nghiêm đầy hắc tuyến nhìn cô biến thành sâu rượu.
Anh muốn hung hăng giáo huấn cô gái không biết trời cao đất rộng này, nhưng mà cô đang say rượu, cho dù anh giáo huấn thế nào, cô tỉnh lại cũng sẽ không nhớ được, cho nên Cố Mộ Nghiêm lôi kéo cô đến WC làm cô tỉnh rượu, nhưng mới ném cô vào trong bồn tắm, cả người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-uoc-hao-mon-vo-yeu-be-nho-cua-dai-thuc/223166/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.