Lời vừa dứt, căn phòng lập tức rơi vào một sự im lặng có phần kỳ quái.
Tang Hứa chợt nhận ra, hình như mình hơi vội vàng quá rồi.
Tuy thần sắc và giọng điệu không thay đổi gì nhiều, nhưng thái độ nóng lòng như vậy, rơi vào mắt Yến Thời Dư, chắc hẳn vẫn thấy rất kỳ lạ? Hai người cứ im lặng nhìn nhau rất lâu, Yến Thời Dư cuối cùng mới bật cười khẽ, nói:
“Anh đi công tác, em cũng muốn theo sao?”
Tang Hứa không trả lời ngay, ngừng một lát rồi chỉ hỏi lại:
“Anh không muốn đưa em theo à?”
Yến Thời Dư chống khuỷu tay lên tay vịn ghế sofa, ngón tay đỡ trán, không trả lời, nét mặt cũng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, dường như đang cố nhìn ra điều gì đó trên khuôn mặt ấy.
Tang Hứa thản nhiên đối diện ánh mắt anh, sau một hồi đối mắt, cô khẽ thở dài, nói:
“Nếu anh không hoan nghênh, vậy thì thôi, em cũng không muốn ép buộc. Em tự tìm chương trình khác vậy.”
Nói rồi cô đứng dậy muốn rời đi, nhưng bị Yến Thời Dư kéo lại, vòng tay kéo cô trở về lòng anh.
“Muốn ra ngoài đến vậy sao?”
“Muốn.”
“Ngày mai chẳng phải là thứ Bảy à?”
“Chính vì là thứ Bảy nên càng phải ra ngoài chứ.”
“Vậy còn Tống Lạc Bạch?”
Tang Hứa ngừng lại một chút rồi mới đáp:
“Tống Lạc Bạch cao mét tám rồi, nó cũng cần có thời gian và không gian riêng…”
“Em thật sự nghĩ vậy?”
Câu này làm Tang Hứa như nghẹn lời, im lặng giây lát, rồi nhẹ nhàng kéo vạt áo anh, ngước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246540/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.