Thấy Yến Thời Dư có thái độ như vậy, Giang Bắc Hằng gật đầu nói: “Dù sao chúng ta vốn là người một nhà, cũng không cần quá câu nệ lễ nghi.”
Yến Thời Dư chỉ nhấc mắt lên một cách hờ hững, đến cả một câu đáp lại cũng lười nói.
Trước mặt Giang Bắc Hằng, thái độ của anh xưa nay luôn lạnh nhạt, nhưng sự lạnh nhạt ấy cũng có sự khác biệt giữa trước kia và hiện tại—
Trước kia, sự lạnh nhạt ấy giống như một phần tính cách, anh vẫn sẵn lòng giữ những phép lịch sự cơ bản.
Còn bây giờ, sự lạnh nhạt này lại thể hiện rõ sự mất kiên nhẫn nhắm thẳng vào người trước mặt.
Tang Hứa hiểu anh nên dĩ nhiên nhận ra sự khác biệt này, nhưng đến mức hiện giờ mà nói, ngay cả Giang Bắc Hằng cũng có thể nhìn ra được, thì có thể thấy anh thật sự chẳng buồn che giấu nữa rồi.
Dù gì Giang Bắc Hằng cũng từng trải sóng gió, cho dù vậy vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, ôn hòa nói tiếp: “Cậu về Hoài thị cũng đã lâu, dạo này sức khỏe tôi không tốt, nên cũng ít có dịp qua lại, thành ra tình thân càng lúc càng xa cách… Hôm nay có dịp cùng ngồi ăn cơm, tôi thật lòng muốn trò chuyện với cậu.”
Yến Thời Dư nghe vậy, khẽ cong khóe môi, nói: “Một mối quan hệ đã trở nên xa cách, chỉ cần ngồi xuống ăn bữa cơm là có thể kéo gần lại sao? Nếu ông làm được vậy, e là còn nhiều việc trên đời chờ ông ra tay giải quyết lắm đấy.”
Giang Bắc Hằng khẽ thở dài, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246538/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.