Rõ ràng là Kỷ Nhan chẳng muốn nghe những lời như thế một chút nào.
Dù Cao Nham gần như đã mất kiểm soát mà thốt ra, cô cũng chỉ lạnh nhạt liếc nhìn anh một cái, rồi định bước tiếp vượt qua anh.
Thế nhưng Cao Nham lại một lần nữa chặn trước mặt cô.
Kỷ Nhan cười lạnh: “Anh mà không cản thì còn đỡ, anh căng thẳng như vậy, ngược lại tôi càng tò mò trong đó rốt cuộc có thứ gì khuất tất không thể để người ta thấy.”
“Bên trong có gì không quan trọng, nhưng tất cả đều là chuyện riêng của Yến tiên sinh.” Cao Nham kiên quyết không nhường đường, “Dù sao thì anh ấy cũng là anh trai cô, cô không thể một lần tôn trọng anh ấy được sao?”
Đáp lại vẫn là nụ cười của Kỷ Nhan—một nụ cười khinh thường đến tột cùng.
“Tôi không nhớ là mình có anh trai, cũng không nhớ mình từng được dạy thế nào là tôn trọng. Cho nên những lời này của anh, với tôi chẳng có tác dụng gì.”
“Cô không nhớ anh ấy, nhưng anh ấy thì chưa từng quên cô!” Cao Nham lại lên tiếng, mắt anh bắt đầu đỏ lên không kiểm soát được, “Vào những lúc gian khổ và đau đớn nhất, điều anh ấy nghĩ đến luôn là cô. Nếu không vì cô, anh ấy đã chẳng cần phải chịu đựng những đau đớn tột cùng, những tra tấn chẳng khác nào địa ngục như vậy—”
Nghe đến đó, Kỷ Nhan hơi nghiêng đầu theo phản xạ, sau đó tỉnh táo lại, khoanh tay, nhướng mày: “Ồ? Lại có chuyện để nghe à? Tôi cũng muốn xem lần này có trò mới gì.”
protected text
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246533/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.