Yến Thời Dư từ lúc xuất hiện đến khi rời đi, tổng cộng chưa đến một tiếng đồng hồ.
Sau khi anh rời đi, Tang Hứa vẫn còn chưa hoàn hồn.
Suy cho cùng, nguyên nhân cũng chỉ là vì cô vẫn khó lòng tin nổi, trên đời lại thực sự có chuyện như vậy xảy ra.
Hoặc có lẽ, đã quá lâu rồi trong cuộc đời cô không xuất hiện điều kỳ diệu nào, đến mức khi chuyện này xảy ra với người thân thiết bên cạnh, cô cũng có chút không dám tin tưởng.
Tang Hứa vẫn nằm trên giường, cảm nhận nhịp tim đang mất kiểm soát của mình. Sau nhiều lần cố gắng điều chỉnh mà không thành, cuối cùng cô ngồi dậy, gọi điện cho Cao Nham.
Từ cuộc trò chuyện giữa Yến Thời Dư và em gái anh ban nãy, cô đã phần nào đoán ra Cao Nham mấy ngày nay đã trải qua những gì, cũng vì thế mà hôm đó mới lỡ không nghe máy cô gọi. Giờ phút này, có lẽ Cao Nham vẫn đang rất bận, nhưng Tang Hứa cũng chỉ có thể tìm đến anh ta.
Dù sao thì, với Yến Thời Dư, em gái là người thân thiết nhất trên đời. Mất liên lạc nhiều năm rồi mới đoàn tụ, có kích động cũng là lẽ thường. Vì vậy, ngoài việc an ủi anh, chúc mừng anh, Tang Hứa thật sự không tiện hỏi gì thêm.
Rốt cuộc vẫn phải bắt đầu từ phía Cao Nham.
Lần này Cao Nham bắt máy rất nhanh: “Cô Tang?”
“Anh đang bận à?” Tang Hứa hỏi.
Nghe vậy, Cao Nham thở dài một hơi: “Vừa mới xong một đợt, giờ tạm ổn. Cô có việc gì cứ nói.”
Nghe giọng điệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246503/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.