Yến Thời Dư không trả lời câu hỏi của Tang Hứa.
Anh chỉ im lặng ôm chặt lấy cô, hai cánh tay không kìm được mà siết lại, như thể đã xa cách rất lâu, gần như tham lam mà hít thở lấy mùi hương của cô, cảm nhận sự tồn tại của cô.
Dù rõ ràng chỉ mới hai ngày trôi qua.
Nhưng lại giống như đã mất cô thật lâu, thật lâu rồi vậy.
Tang Hứa rõ ràng cũng không ngờ Yến Thời Dư lại phản ứng như vậy.
Thực ra, hai ngày xa cách này đúng là cô cố ý tạo ra, để cho cả hai có một khoảng không thở, cũng để anh có thời gian suy nghĩ.
Giữa họ từng có vô số lần thân mật gần gũi, dù dường như từ đầu anh đã hiểu rõ mọi điều về cô, còn cô cũng dần dần hiểu anh, nhưng giữa hai người vẫn như có điều gì đó ngăn cách.
Thứ đó, không thể truy cứu sâu xa, càng không dễ dàng phá vỡ.
Bởi hậu quả của việc truy cứu, họ đã từng trải qua hai lần.
Còn hậu quả của việc phá vỡ, thì không ai đoán được.
Vì vậy, Tang Hứa thà lùi lại một bước.
Tránh đi một chút, có lẽ thế giới của hai người cũng sẽ sáng rõ hơn một chút.
Cô vốn nghĩ, hai ngày là đủ để anh suy nghĩ rõ ràng một số điều, nhưng không ngờ, phản ứng của anh lại thiên về nỗi đau chia cách nhiều hơn.
Tang Hứa không thể không động lòng.
Dù giữa họ có bao nhiêu ngăn cách đi nữa, thì khoảnh khắc ấy, cô cuối cùng vẫn chỉ có thể nghe theo trái tim mình, đưa tay ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246498/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.