Buổi tối, khi Yến Thời Dư quay về Thu Thủy Đài thì vẫn chưa đến chín giờ.
Lúc ấy, Tang Hứa đang ngồi trong phòng khách đọc sách, nghe thấy tiếng động quay đầu lại, không khỏi hơi kinh ngạc: “Không phải anh có tiệc xã giao sao? Sao về sớm vậy?”
Yến Thời Dư từ cửa đi vào, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người Tang Hứa, mãi đến khi cô hiện diện rõ ràng trước mắt, anh mới đáp một tiếng, đồng thời ngồi xuống bên cạnh cô, nới lỏng cà vạt.
Trong lúc nới lỏng cà vạt, anh chợt phát hiện trên bàn trà trước mặt xuất hiện thêm một chiếc bình hoa, trong đó cắm những đóa hồng đỏ rực, tươi tắn như đang nhỏ giọt.
Đồng thời, anh cũng nhìn thấy bên cửa sổ và tủ TV cũng có bình hoa.
Hơi nghiêng đầu, anh mới phát hiện quầy bar và bàn ăn cũng có những bình hoa tươi mà anh trước đó không để ý tới.
Yến Thời Dư quay đầu nhìn Tang Hứa: “Hôm nay em đi dạo chợ hoa à?”
“Ừ.” Tang Hứa đáp, “Cố ý đi đó.”
Hai từ “cố ý” khiến lòng Yến Thời Dư không khỏi dậy sóng.
Cô cố ý đi mua hoa, mua bình, trang hoàng cho nơi ở của anh.
Trong ký ức của anh, đây là lần đầu tiên cô để lại dấu ấn rõ ràng đến vậy trong nơi ở của anh—
Một người đàn ông sống một mình thì sao có thể có nhiều hoa tươi đến thế, anh vốn không có sự nhàn nhã và tao nhã đó.
Những đóa hoa tươi được bố trí cẩn thận khắp các góc phòng, tựa như âm thầm tuyên bố: Trong căn nhà này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246490/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.