Phản ứng nhỏ bé ấy lọt vào mắt Tang Hứa, lại như cánh bướm khẽ động, khơi lên cơn sóng dữ dội trong lòng.
Đến mức cô chẳng thể tập trung vào bất kỳ điều gì khác nữa, dù vẫn cố tỏ ra như đang đọc sách, nỗ lực chuyển hướng ánh nhìn, nhưng tâm trí vẫn dừng lại ở chỗ đó.
Nếu là trước kia, có lẽ cô đã lập tức nắm lấy tay anh, quay đầu hỏi anh làm sao vậy.
Thế nhưng khoảnh khắc này, cô chỉ có thể ngồi ngẩn ra đó, giả vờ như chẳng nhìn thấy gì, chỉ chờ đợi phản ứng từ người đàn ông phía sau.
Nhưng trớ trêu thay, Yến Thời Dư rất lâu vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Anh vẫn yên tĩnh ngồi phía sau cô, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, vẫn giữ tư thế thân mật như ban nãy.
Nếu không phải Tang Hứa vẫn còn nhìn thấy bàn tay anh, nếu không phải cơ thể sau lưng cô đang ngày càng trở nên cứng đờ một cách rõ rệt…
Tang Hứa đã nhận ra tất cả, nhưng lại chẳng thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào.
Mãi đến rất lâu sau đó, Yến Thời Dư bất chợt đưa tay ra, ôm chặt lấy cô, rồi vùi mặt vào hõm cổ cô.
Tang Hứa không khỏi hơi khựng lại.
Trong quãng thời gian dài đằng đẵng và giằng xé ấy, anh như thể đã đạt đến sự hòa giải với chính mình.
Sau một hơi thở thật sâu như muốn trút hết nỗi lòng, Yến Thời Dư bế cô đứng dậy, quay về phòng.
Anh như đang dồn hết sức để kìm nén thứ gì đó, nhưng lại bất lực, không thể tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5246479/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.