Tang Hứa dần lấy lại ý thức, âm thanh đầu tiên truyền đến trong đầu là tiếng chim hót và côn trùng rả rích – những âm thanh không mấy quen thuộc.
Âm thanh như thế này gần như không thể nghe thấy trong thành phố, khiến cô phải mất một lúc lâu mới kịp phản ứng, chỉ nghĩ rằng mình đang nằm mơ.
Cho đến khi—
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu cô.
Quen thuộc mà xa lạ, dịu dàng đến tột cùng, nhưng cũng đau đớn đến tột cùng.
Chỉ trong khoảnh khắc, nó kéo Tang Hứa ra khỏi mông lung, đưa cô trở lại với thực tại.
Cô giật mình mở mắt ra, đập vào mắt là một căn phòng bài trí tối giản, không khí lạ lẫm hoàn toàn, rèm cửa kéo sang một bên để lộ tán cây xanh ngoài cửa sổ, tiếng chim hót và côn trùng ngoài tai dường như cũng vì màu xanh ấy mà trở nên rõ ràng hơn.
Tang Hứa ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ ấy trong vài giây, rồi mới từ từ thu lại ánh mắt, chuyển sang người đàn ông đang ngồi bên giường.
Dù mới gặp tối qua, nhưng lúc này đây, Yến Thời Dư đối với Tang Hứa lại vô cùng xa lạ.
Đã quá lâu rồi, họ không ngồi yên lặng đối mặt với nhau như thế này.
Tang Hứa rõ ràng còn nhớ rất rõ dáng vẻ của anh, vậy mà khi nhìn ở khoảng cách gần như thế này, lại chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt, từ lông mày, đôi mắt, sống mũi, đến bờ môi… tất cả đều xa lạ đến lạ thường.
Cứ như cô chưa từng thật sự quen biết anh.
Đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5241844/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.