Giọng nói ấy, không chỉ khiến Mạnh Liên Thành đang nằm dưới đất chấn động.
Tang Hứa không ngẩng đầu lên, nhưng ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng anh, cô không khống chế được mà khép chặt mắt lại.
Vì sao? Cô đã làm đến mức này rồi, vì sao anh vẫn xuất hiện?
Không nên…
Thật sự không nên…
Từ lúc tín hiệu điện thoại của Mạnh Liên Thành bị chặn đến bây giờ, mới chỉ trôi qua hơn mười phút ngắn ngủi. Anh không có lý do gì có thể từ biệt thự Tống gia ở phía bắc thành phố chạy tới đây ở phía nam.
Trừ phi… anh có thể bay.
Thế nhưng, anh vẫn xuất hiện.
Tang Hứa không thể nghĩ sâu xem rốt cuộc sai ở đâu. Giờ phút này, điều duy nhất cô nghĩ đến là — phải kết thúc mọi chuyện thật nhanh, phải cho chuyện này một kết cục rõ ràng.
Vì thế chỉ vài giây sau, cô lại mở mắt ra, nhìn thẳng vào Mạnh Liên Thành trước mặt.
Mạnh Liên Thành vừa chạm phải ánh mắt ấy, lập tức ý thức được điều gì đó. Ông ta muốn phản ứng, nhưng cả người đã cứng đờ, đến cả một tiếng cũng không thốt ra được.
Mà tay Tang Hứa đã bắt đầu cử động —
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng đen lao tới như cơn gió dữ, nhanh đến mức không thể nhìn rõ, mạnh mẽ khóa chặt cổ tay cô.
“Á—!” Tang Hứa không kìm được mà thét lên. Theo lực kéo ấy, khi cô giơ tay lại lần nữa, nòng súng trong tay đã chĩa thẳng vào người trước mặt.
Lần nữa đối diện với đôi mắt tối như đêm sâu của người đàn ông ấy, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-sac-du-nghien/5241842/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.